Chiang Mai là thành phố dễ chịu để đi tự túc, miễn là bạn chọn đúng mùa và đúng khu ở. Bài này gom lại cách tới nơi, thời điểm nên tránh, cách đi lại trong phố và những khoản chi bạn cần lường trước.
Chiang Mai là kiểu thành phố khiến người ta ở lâu hơn dự định. Nó đủ nhỏ để đi bộ, đủ rẻ để không phải tính toán từng bữa, và chỉ cần chạy xe một tiếng là đã ra tới núi. Nhưng có hai thứ quyết định chuyến đi của bạn dễ chịu hay khó chịu, đó là mùa bạn chọn và khu bạn ở.
Tới Chiang Mai bằng cách nào
Có chuyến bay thẳng từ Việt Nam tuỳ mùa, nhưng phần lớn khách vẫn nối chuyến qua Bangkok, chặng nội địa chỉ hơn một tiếng. Lựa chọn thú vị hơn là tàu đêm từ Bangkok lên, khoảng mười hai đến mười ba tiếng trong khoang giường nằm, sáng ra mở cửa sổ thấy đồi núi. Cách này tiết kiệm một đêm phòng và cũng là một phần của chuyến đi. Sân bay Chiang Mai nằm rất gần trung tâm, chỉ chừng mười lăm phút chạy xe.
Chọn mùa, phần quan trọng nhất
Đây là điều nhiều người bỏ qua rồi tiếc. Mùa đẹp nhất là quãng tháng 11 đến tháng 2, trời khô ráo và mát, buổi sáng sớm còn se lạnh. Ngược lại, từ cuối tháng 2 đến khoảng tháng 4 là mùa đốt nương ở vùng cao, không khí mù đặc và chất lượng không khí có thể xuống rất thấp, ảnh hưởng thật sự tới người có bệnh hô hấp. Mùa mưa giữa năm thì cây cối xanh mướt, khách ít và giá phòng mềm.
Ở khu nào
- Phố cổ trong tường thành: tiện nhất cho lần đầu, đi bộ được tới hầu hết mọi thứ
- Nimman: nhiều quán cà phê, không khí trẻ, giá phòng nhỉnh hơn chút
- Ven sông Ping: yên tĩnh, hợp với người đi dài ngày và có xe riêng
- Gần chợ đêm Chang Khlan: tiện ăn tối nhưng khá ồn vào cuối tuần
Đi lại trong thành phố
Trong phố cổ bạn gần như chỉ cần đôi chân. Ra khỏi khu tường thành thì có xe đỏ chạy như xe buýt chung, cứ vẫy rồi nói điểm đến và hỏi giá trước khi lên. Ứng dụng gọi xe cũng hoạt động tốt ở đây và tiện khi trời mưa. Xe máy là lựa chọn linh hoạt nhất cho ngoại ô nếu bạn có giấy phép lái xe quốc tế, còn với các chuyến lên núi xa thì thuê xe kèm tài xế hoặc đi tour ghép sẽ an toàn hơn.
Ăn gì ở Chiang Mai
Món phải thử là khao soi, mì trứng chan nước cà ri béo với thịt gà, bên trên rắc mì chiên giòn, ăn kèm hành muối và chanh. Ngoài ra vùng này còn có xúc xích thảo mộc, nộm đu đủ và các món cà ri miền bắc khác vị hơn đồ Thái miền trung. Một suất ngoài chợ thường chỉ vài chục baht (tham khảo). Cứ tìm quán đông người bản địa vào giờ trưa, gần như không sai bao giờ.
Kinh nghiệm đáng giá nhất tôi rút ra: hỏi lễ tân khách sạn xem cuối tuần này chợ đi bộ họp ở đường nào, rồi xếp lịch trình xoay quanh buổi đó. Đây là thứ Chiang Mai làm hay nhất, và nếu bạn lỡ mất nó chỉ vì đúng hôm đó đi núi thì rất tiếc.
Chi phí ước lượng
Chiang Mai rẻ hơn Bangkok ở gần như mọi khoản. Phòng bình dân sạch sẽ trong phố cổ có giá dễ chịu, ăn uống ngoài chợ rất rẻ, và nhiều chùa không thu vé hoặc chỉ thu tượng trưng. Khoản tốn nhất thường là các chuyến đi trong ngày ra ngoại ô, vì bạn phải trả tiền xe và tiền vé vườn quốc gia. Cứ dự trù thêm một khoản cho hai đến ba chuyến như vậy là vừa.
Những điều nên nhớ
- Mang theo áo khoác mỏng, buổi tối mùa khô lạnh hơn bạn nghĩ
- Không giao hộ chiếu khi thuê xe, chỉ đặt cọc bằng tiền
- Kiểm tra chỉ số không khí nếu đi vào tháng 3 hoặc tháng 4
- Đặt phòng sớm nếu chuyến rơi vào mùa lễ hội thả đèn cuối năm
- Chọn nơi thăm voi không cưỡi và không biểu diễn
